Đại thành tựu giả Saraha

Saraha được coi là một trong những hành giả vĩ đại nhất của Ấn Độ vào cuối thế kỷ thứ 8 – Đức Saraha bất khuất đứng đầu dòng Đại Ấn. Ông sinh ra trong một gia đình Bà la môn ở Bengal, phía đông Ấn Độ, và đã được nuôi lớn để trở thành một tu sĩ Phật giáo. Các triều đại Pala Phật giáo Bengal thúc đẩy, hỗ trợ nhiều trường đại học lớn của Phật giáo, và khuyến khích học tập lan rộng. Saraha trở thành một trong những bậc thánh đáng chú ý trong thời đại của mình. Tuy nhiên, ông không tiếp tục là một nhà sư.
Một câu chuyện kể rằng ông đã bị trục xuất từ tu viện do say rượu hoặc phá vỡ một trong số các quy tắc tương tự. Cũng có thể ông đã tự bỏ đi. Dù thế nào, ông cũng đã trở thành một người lang thang, mặc áo choàng trắng yogi, vô gia cư và không tham cầu, tìm kiếm chỉ để hiểu được mầu nhiệm của cuộc sống.

Ông trở thành đệ tử của một vị thánh tên là Ratnamati, một bậc thầy về Tantra Guhyasamaj. Như vậy Saraha học những bí mật sâu sắc của phương pháp thiền định tập trung vào nâng cao Kundalini (gTum-mo) và trụ trong trạng thái phúc lạc bổn nhiên của tâm của chính mình.

Là một hành giả, không mục đích, đi du lịch từ nơi này đến nơi khác trên khắp các địa danh của Ấn Độ, cuối cùng Saraha đã gặp một phụ nữ trẻ với khát vọng tương tự như mình. Hai người trở thành vợ chồng. Sống ở những nơi bị cô lập, cư trú tại nghĩa trang và cô đơn trong ngôi đền Hy Mã Lạp Sơn, họ cam kết nỗ lực trên con đường tâm linh.

Vợ của Saraha đến từ một gia tộc đẳng cấp thấp làm nghề làm tên. Vì Saraha không còn là một nhà sư, bây giờ ông cần một nghề nghiệp để hỗ trợ vợ và gia đình của mình, ông đã làm nghề bán tên. Chính cái tên “Saraha” xuất phát từ nghề nghiệp của ông như là một nhà sản xuất của mũi tên. Khi không làm và bán các mũi tên, hai vợ chồng dành thời gian của họ trong thiền định Mahamudra, cắt dòng chảy tuyến tính tư tưởng, kinh nghiệm ý thức trần truồng trong sự sáng chói của nó. Do đó, cả hai cuối cùng đạt được Giác ngộ cùng nhau!

Thách thức bởi những người dân, và mang tiếng của một tu sĩ bị khai trừ khỏi con đường tâm linh, Saraha đã được đưa ra trước nhà vua địa phương. Để tuyên bố sự vô tội của mình và thực chứng của mình, sau đó ông đọc trước toàn bộ tòa án, một loạt các bài hát tự phát của một hành giả, được gọi là Ba vòng của Doha. Ông dành các bài hát đầu tiên cho nhà vua, thứ hai cho Nữ hoàng, và phần thứ ba cho hội đồng. Những bài hát này trở nên nổi tiếng khắp Bengal và mọi người đều hài lòng rằng Saraha là một hành giả thực sự.

Đại thành tựu giả Saraha 1

Các bài hát ngắn có lưu hành, được cho là của Saraha. Một bài nói trực tiếp về “đường thẳng”, ám chỉ đến đường thẳng của các mũi tên thủ công từ người thợ rèn. Các mũi tên thẳng tự nó là một cuộc chơi thần của năng lượng của Kundalini tăng lên các kênh thần kinh trung ương, nơi mà tâm lý kết hợp với Linh Thánh ở đỉnh đầu, kết quả là đại dương tâm định, hạnh phúc bất tận và trí tuệ không cố gắng. Saraha hát:

Không phải kinh mạch (Nada), cũng không phải điểm sáng (bindu),

Không phải mặt trời và không phải mặt trăng – Tâm tự nó và chính nó luôn tự do.

Đừng từ bỏ con đường thẳng, để đi lang thang xuống đường quanh co.

Giác ngộ ngay ở gần, do đó, đừng lần lữa trong cuộc sống thế tục.

Các vòng tay trên cổ tay của bạn, đừng cố gắng để xem nó bằng cách nhìn vào gương: nhìn vào chính mình – xem Tâm bẩm sinh trực tiếp!

Những người đi trên một trong hai bờ là kẻ ngu theo đuổi con đường của cái chết.

Trong số những kênh cắt bên trái và phải, Saraha nói: O! đừng nhầm lẫn chúng với con đường thẳng!

Saraha sáng tác một văn bản thiền đã được truyền và nghiên cứu trong dòng Kagyu, trong nhiều thế kỷ. Đây là một trong những luận thuyết cơ bản của truyền thống thiền Đại Thủ Ấn.

Saraha bắt đầu dòng truyền thừa truyền xuống thông qua Savari đệ tử của mình, đến Luipada, đến Dengri, Vajraghanta, Kambala, Jalandhara, Krsnacarya, Vijayapada, đến Tilopa và Naropa, các vị thầy của Marpa vùng Lhotrak. Marpa là đạo sư nổi tiếng Tây Tạng của hành giả Milarepa, người sau này dạy Gampopa, để lần lượt là giáo viên của Đức Karmapa đầu tiên. Ngày nay, vị Karmapa là đại diện của dòng thiền Đại Thủ Ấn.

Một dòng khác thông qua các môn đệ khác của Saraha, Nagarjunapada, chạy tiếp qua Savari đến Maitripada đến Marpa, Milarepa, Gampopa, và tương tự tới Karmapa.

Dịch bởi Rangxi Sangbo Rinpoche, nguồn: http://www.dharmafellowship.org/biographies/historicalsaints/saraha.htm

Còn đây là tài liệu lấy từ sách: 84 bậc Đại Thành Tựu giả của Đại Thủ Ấn

*

CÁC BẬC ÐẠO SƯ CỦA ÐẠI THỦ ẤN
Những bài đạo ca và lịch sử hành trạng của
 
tám mươi tư vị Thánh Tăng Phật Giáo
Masters of mahamudra Of the Eighty-Four Buddhist Siddhas

Nguyên tác : KEITH DOWMAN
Minh họa : Hugh B.Downs
Chuyển ngữ: Nguyên Thạnh Lê Trung Hưng

—o0o—

SARAHA Ðại Bà-la-môn  

Này hiền hữu!Khắc ghi tâm trí

Tuyệt đối kia vốn có sẵn đây

Cớ sao quanh quẩn suốt ngày

Tìm đâu cho thấy? Chỉ hoài công thôi!

Lời bí mật ở trên môi

Vị chân sư ấy,vì sao không cầu?

Phép rốt ráo thật nhiệm mầu

Nhận ra chân lý.Tử sinh sá gì!

 

Saraha vốn là một nhà quí tộc thuộc giai cấp Bà-la-môn ở Roli miền đông Ấn Ðộ. Bẩm sinh ngài đã có phép thần thông vì ngài vốn là một Daka tức con của một thánh nữ (Dakini).Mặt dù được dạy dỗ theo khuôn phép của đạo Bà-la-môn nhưng ngài lại đi theo con đường Phật pháp. Saraha được các nhà sư Phật giáo mật truyền tâm pháp.Ban ngày ngài học giáo pháp của đạo Bà-la-môn,nhưng đêm đến ngài lại nghiên cứu Phật lý.Tuy vậy,ngài vẫn là người hay uống rượu.Ðiều này có nghĩa là vi phạm giáo luật của đạo Bà-la-môn,nên họ kết tội ngài và thỉnh cầu nhà vua tước bỏ địa vị của ngài.

Bọn người Bà-la-môn tâu rằng:

“Tâu đức vua anh minh!Ngài có trách nhiệm bảo vệ quốc giáo.Gã Saraha này,chúa của 15.000 hộ thành Roli,báng bổ giáo luật.Hảy trừng phạt hắn để làm gương.”

Vua phán:

“Trẩm không thể lưu đày một vị chúa của 15.000 hộ.”

Sau đó,Vua đích thân đến viếng Saraha và khuyên ngài bỏ rượu.

Saraha không thừa nhận nên tâu với Vua:

“Thần nào có uống rượu!Nếu bệ Bạ có điều ngờ vực,xin mời dân chúng họp lại,thần sẽ chứng minh là bản thân mình vô tội.”

Khi tất cả mọi người tề tựu đông đủ,Saraha tuyên bố:

“Ta vô tội.Nếu ta có tội thì tay ta đây bị sẽ cháy bỏng.”

Nói xong,Saraha liền nhúng cả cánh tay vào một vạc dầu đang sôi hừng hực,nhưng tay vẫn không hề hấn gì.

Thấy thế, nhà vua quay lại hỏi đám Bà-la-môn:

“Các ngươi còn cho rằng Saraha có tội hay không?”

Ðám Bà-la-môn chống chế:

“Chính y uống rượu.”

Lần này,Saraha bưng lấy một bát đồng sôi đang nấu chảy kê miệng uống ngon lành.

Ðám Bà-la-môn lại gào lên:

“Chính chúng tôi chứng kiến y uống rượu.”

Saraha bèn thách thức bọn giáo sĩ:

“Bây giờ,ta và một trong các ngươi nhảy vào bồn nước này.kẻ nào chìm là có tội.”

Một người  trong bọn họ tình nguyện cùng Saraha nhảy vào bồn nhưng chính y bị chìm xuống tận đáy.Ngay lập tức,Saraha tuyên bố:”Ta vô tội!Nếu lần này,ta chìm xuống,ngươi nổi lên”.Saraha lại chìm xuống đáy còn gã kia nổi lền bềnh trên mặt nước.

Chứng kiến cảnh Saraha hý lộng thần thông như thế,Vua bèn phán:

“Nếu Saraha pháp lực cao cường thì cứ để cho ngài uống rượu.”

Lúc ấy,mọi người lấy làm ngưỡng mộ,tiến đến vái chào Saraha và xin ngài truyền pháp.Saraha ứng khẩu đọc ba bài kệ,một cho Ðức vua,một cho hoàng hậu và một cho tất cả mọi người.

Ít lâu sau, Saraha kết duyên cùng một thiếu nữ sinh đẹp ở độ tuổi trăng tròn. Ngài cùng vợ rời quê nhà đi sang một xứ khác.Ngày ngày Saraha tu tập thiền định, còn người vợ trẻ đi xin vật thực về để cúng dường cho chủ nhân của bà.

Một ngày nọ,Saraha ngỏ ý muốn ăn món cà-ri cải.Người vợ liền đi nấu món cà-ri này mang đến cho ngài.Khi bà mang món ăn đến thì Saraha đang vào định nên bà đặt bát cà-ri bênh cạnh rồi lặng lẻ rút lui.

Saraha nhập định trong 12 năm,đến khi vừa xuất định,ngài bèn lớn tiếng kêu vợ mang món cà-ri đến.

“Ngài thiền định suốt 12 năm,bây giờ không phải là mùa cải lấy đâu mà nấu?”

Saraha ngượng ngùng khi nghe vợ trách.Ngài định bỏ đi lên núi cao để tiếp tục hành thiền.Biết thế,bà vợ liền khuyên:

“Núi cao,hang sâu đâu chắc thật là cảnh chơn thanh tịnh.Chơn thanh tịnh chính là từ bỏ kiến chấp của cái tâm hẹp hòi.Ngài nhập định suốt 12 năm,vậy mà vẫn còn bám lấy ý muốn ăn món cari cải của 12 năm trước,thì cho dù lên núi cao hay vào hang sâu,phỏng có ích gì?”

Nghe vợ nói thế,Saraha chợt ngộ.Vì vậy ngài không đi nữa mà tiếp tục tu tập. Ngài quán”các pháp vốn thanh tịnh”cho đến lúc liểu ngộ hoàn toàn.

CHÚ GIẢI:

Saraha đã vượt lên trên cái Ðúng và Sai.Ngài minh chứng rằng tất cả các hiện tượng mà chúng ta cảm nhận bằng giác quan đều là hư vọng(Delusory).Ðiều ấy không ngụ ý rằng không có chân lý,không có Ðúng,Sai,mà ngài chỉ chứng tỏ rằng định lực của một Ðạo sư có thể hoán chuyển và kiểm soát các nguyên tố cấu thành mọi hiện tượng trong vũ trụ(Tứ đại).

Back To Top