Nghiệp

Nghiệp (karma) nghĩa đen là hành động. Nó đề cập đến quy tắc chung của luật nhân quả, theo đó các hành động tích cực mang lại hạnh phúc, các hành động tiêu cực đem đến đau khổ. Bạn phải quyết tâm thoát khỏi sự xấu ác dựa theo những quy luật nghiệp báo của việc thực hiện những hành động xấu, và cũng sẵn lòng làm những điều tốt vì những nguyên nhân tương tự.

Chỉ với cách này bạn mới mang lại hạnh phúc thật sự và phước báu cho chính mình và cho người khác. Tất cả Phật tử đều phải  hiểu luật nhân quả, nhưng như Nữ pháp vương Doje Pa Mu giải thích, chỉ hiểu nguyên tắc này một cách đơn thuần thôi thì không đủ.

Bạn phải hoàn toàn tin vào nguyên tắc này và sống theo đó. Bạn phải sử dụng nguyên tắc này để giải quyết những vấn đề thế tục của bạn. Bạn chấm dứt nhân quả bằng sự tu tập, nhờ đó bạn có thể tu dưỡng tâm bạn và sữa chữa những sai lầm của bạn để các hành động của thân, khẩu, ý (còn gọi là ba nghiệp của bạn) không đi ngược lại lời dạy của đạo sư kim cương của bạn và chư Phật. Hãy nhớ rằng tham, sân, si là ba trở ngại lớn của  sự tu tập.

Bạn phải nhớ rằng cái gọi là nghiệp báo tốt hay nghiệp báo xấu không phải là một bản án cũng không phải là một phần thưởng hay sự trừng phạt bởi một quyền lực siêu nhiên như Thượng đế. Nghiệp tốt hay nghiệp xấu hoàn toàn đơn giản là một hiện tượng tự nhiên được thực hiện một cách tự động và hoàn toàn công bằng theo quy luật tự nhiên.

Nó giống như quy luật của trọng lực và những quy luật tương tự  khác. Quy luật của Nghiệp, hay luật nhân quả, mạnh mẽ đến mức nó chi phối mọi thứ trong vũ trụ ngoại trừ các bậc đã giác ngộ hay những bậc đã nhận ra được bản tính nguyên thuỷ của họ. Sau khi đã giác ngộ, luật nhân quả mất đi ý nghĩa (sự quan trọng) của nó, giống như luân hồi, hay vòng quay sinh tử, chỉ chấm dứt khi đã giác ngộ.

Trong bản tính căn bản hay nguyên thuỷ siêu việt tất cả nhị nguyên và là tối thượng, thì không còn ai để nhận nghiệp báo, dù nó là nghiệp bảo tốt hay xấu, và không còn ai để nghiệp báo có thể tác động. Sự giải thích độc nhất này của Đức Phật về sự bất lực của luật Nhân quả là rất quan trọng.

Đức Phật Kim Cương Trì III Wan Ko Yeshe Norbu đã dạy trong “Thế nào là Tu tập?”, “Như vậy, chỉ thông qua học hỏi từ Đức Phật, tu tập theo hướng dẫn của Đức Phật và cuối cùng trở thành một vị Phật, chúng ta mới có thể hoàn toàn giải thoát khỏi nghiệp (nhân và quả) đã trói buộc chúng ta vào vòng sinh tử luân hồi. Luật nhân quả vẫn tồn tại khi ta đã thành Phật. Tuy nhiên, luật nhân quả không thể ảnh hưởng đến một vị Phật.

Ví dụ, đức Phật nhìn thấy những núi đao và những biển lửa trong địa ngục. Những núi đao và những biển lửa ấy vẫn tồn tại và là sự đau đớn tột cùng của tất  cả chúng sinh sống trong đó do phải trả nghiệp báo. Khi đột nhiên Đức Phật nhảy vào những núi đao và biển lửa để gánh chịu nổi đau khổ thay cho các chúng sinh sống trong đó thì núi đao và biển lửa ấy lập tức chuyển hóa thành ao sen đầy nước cam lồ. Chúng hóa thành một nơi tuyệt vời. Đối với một vị Phật, tất cả những duyên nghiệp xấu đều biến thành những thể hiện của nghiệp tốt. Không chỉ không có đau khổ mà nó còn được thay thể bằng sự biểu hiện của niềm hạnh phúc lớn lao.”

Tuy nhiên, cho đến khi chúng ta giác ngộ, chúng ta phải nhớ rằng, đức Pháp vương Tsongkhapa đã dạy, “Những điều tôi đã làm, là trắng hay đen và những gì các hành động này sẽ mang đến cho tôi, sẽ luôn theo sát sau tôi, chắc chắn như cái bóng của tôi.”

Được soạn bởi: Zhaxi Zhuoma Rinpoche

Bản Tiếng Anh: Karma

 

Back To Top