Thánh Nhân

Viên ngọc quý này có nghĩa là trở nên linh thánh. Tức là thông qua sự hiểu biết và thực hành Phật pháp để trở thành một thánh nhân – Một pháp bảo sống. Một vị Thánh trong Phật giáo có ý nghĩa hơi khác so với trong Cơ Đốc giáo, mặc dù cả hai đều để chỉ những người sống một cuộc sống hết sức thánh thiện, từ bi, và có thể thi triển một số “phép lạ”. Trong Phật giáo, nó cũng có nghĩa là một người đã giác ngộ, được giải thoát khỏi vòng luân hồi và tất cả đau khổ của nó.

Các vị thánh Cơ đốc giáo thì muốn được sinh ra trong thiên đường, nhưng điều này không phải là mục tiêu của một Phật tử. Một vị thánh trong Phật giáo là một người đã thoát khỏi luân hồi sinh tử hay toàn thể sự tồn tại và đi xa hơn những gì có thể trong cõi trời. Một thánh nhân trong Phật giáo sẽ sống trong các Pháp giới hoặc bất cứ nơi nào Ngài chọn để cứu giúp được chúng sinh. Một thánh nhân trong Phật giáo là một người, giống như Đức Phật, đã trở thành giác ngộ và thực chứng được bản chất tự nhiên của mình, sở hữu những quyền năng và trí tuệ của một vị Phật. Các Ngài đã kiểm soát được sự sống và cái chết và vì thế giải thoát khỏi vòng luân hồi. Đây chính là hạnh phúc thực sự!

Trong Phật giáo, các thánh nhân có thể không sống như những gì mà người ta vẫn nghĩ về một cách sống “truyền thống”. Có nhiều ví dụ về những vị thánh nhân trong Phật giáo đã thể hiện những hành vi (có chủ ý) kỳ dị, không chính thống. Những ví dụ về những vị thánh điên khùng và hạnh phúc này có Han shan và Shih te, những vị cư sĩ ẩn cư lập dị Thiền tông (Zen) thời nhà Đường, có những bài thơ rất nổi tiếng ở Tây phương, cũng như nhà sư Ji-gong và Thiền sư Ô Sào, nhưng có nhiều người khác bao gồm cả các hành giả Tây Tạng điên khùng như Đức Liên Hoa Sanh, Virupa, Manjusrimitra, Tsang Nyon Heruka, và Tangtong Gyalpo. Các bậc thánh có thể biểu hiện dưới vô số hình thái và có thể xuất hiện dưới dạng con người hoặc động vật, hoặc sống trong các cõi giới khác.

Điều quan trọng là biết rằng một người không thể hoàn toàn hiểu được những gì diễn ra ở cấp độ cao hơn cấp độ của họ trên con đường giác ngộ. Ví dụ, những vị Bồ Tát cấp một sẽ không biết về những gì diễn ra trên giai đoạn Bồ Tát cấp thứ hai và các cấp cao hơn. Những người ở giai đoạn Bồ Tát cấp hai thấy những người còn ở cấp một vẫn còn có ô nhiễm bất tịnh. Ngay cả những vị ở giai đoạn Bồ Tát cấp mười cũng sẽ thấy những Bồ Tát cấp chín vẫn còn một số ô nhiễm. Hiển nhiên rằng các ô nhiễm và che chướng của những người ở các cấp thấp sẽ lớn hơn những người ở cấp cao hơn. Tuy vậy, những vị có từ tâm và đem lại lợi lạc cho những người khác đều có thể dẫn dắt và chuyển hoá chúng sinh dù họ vẫn còn đang trên đường tu giác ngộ. Tuy nhiên, chúng sinh thông thường và những người ở các cấp thấp hơn của con đường giác ngộ không thể hiểu được hành vi của những bậc thánh nhân thực sự.

Các yếu tố chính của những con đường khác nhau để trở thành một thánh nhân được tóm tắt trong biểu đồ “Con đường để trở thành một thánh nhân.” Rất hữu ích khi suy nghĩ về những con đường này như những giai đoạn trên con đường để trở thành một vị Phật. Thật thú vị khi biết rằng, các tôn giáo khác cũng nằm trong giai đoạn đầu trên đường đến Phật quả khi họ dạy về lòng từ bi, lòng yêu thương nhân ái, một số khía cạnh của đạo đức, và không khuyến khích điều ác. Một số cũng dạy nhiều phương thức để luyện tâm trong thiền. Các vị Bồ Tát không chỉ đầu thai thành các Phật tử để giúp các chúng sinh. Ba giới thanh tịnh của Phật giáo – Ngừng làm điều ác, làm việc thiện và giúp đỡ những người khác – Có thể được thực hiện dưới nhiều hình thức khác nhau.

Bạn phải nhớ rằng TẤT CẢ chúng sinh đều đang phát triển theo hướng hoàn thiện thêm để trở thành một vị Phật, cho dù họ biết điều này hay không, và cho dù tại thời điểm hiện tại họ có thể rất bối rối và hành xử một cách dại dột hoặc thậm chí xấu xa. Kể cả các tay sai của Ma vương và quỷ trong địa ngục cũng như chư thiên hoặc các vị thiên ở cõi trời cũng vậy.

Được soạn bởi: Zhaxi Zhuoma Rinpoche

Bản tiếng Anh: Holy Beings (Saints)

Back To Top