Tinh yếu của tỉnh thức – Một phương pháp để duy trì trạng thái tự nhiên của tính giác

Tinh yếu của tỉnh thức

Một phương pháp để duy trì trạng thái tự nhiên của tính giác

Ju Mipham Rinpoche

Tinh yếu của tỉnh thức - Một phương pháp để duy trì trạng thái tự nhiên của tính giác 1

Kính lễ Đấng Bảo Vệ Nguyên Thủy vinh quang

Khi duy trì trạng thái tự nhiên của tính giác, ba giai đoạn: nhận ra, rèn luyện và đạt được sự ổn định sẽ dần dần xuất hiện.

Đầu tiên, xuyên thấu bộ mặt trần truồng tự nhiên của tính giác bằng lời chỉ dạy của Người Thầy cho đến khi con thấy nó tự do khỏi các khái niệm.

Sau khi đã xác quyết về nó, điều cốt yếu là con đơn giản duy trì được trạng thái tự nhiên của cái này.

Việc nhận ra nó thôi không là không đủ, con phải hoàn thiện việc rèn luyện theo cách sau:

Con có thể đã nhận ra bộ mặt của tính giác, nhưng trừ phi con nghỉ ngơi ở trong nó, những ý nghĩ  khái niệm vẫn sẽ ngắt đứt nó và sẽ khó khăn để tính giác hiển lộ một cách trần truồng.

Vì vậy, ở giai đoạn này điều quan trọng là nghỉ ngơi mà không chấp nhận hay chối bỏ các suy nghĩ của con và tiếp tục bằng cách liên tục nghỉ ngơi trong trạng thái của tính giác không ngụy tạo.

Khi con thực hành điều này đi đi lại lại sức mạnh của các làn sóng tư tưởng sẽ yếu đi trong khi bộ mặt của tính giác sẻ trở nên sắc nét hơn và dễ dàng duy trì hơn.

Đây là thời điểm con nên trụ ở trong trạng thái thiền định này càng lâu càng tốt và hãy chánh niệm nhớ về bộ mặt của tính giác trong giai đoạn sau thiền định. Khi con trở nên quen thuộc với điều này sức mạnh của sự tỉnh giác của con được rèn luyện xa hơn nữa.

Lúc bắt đầu, khi một ý nghĩ xảy ra con không cần phải áp dụng một sự đối trị nào để dừng nó lại. Bằng việc để kệ nó như chính nó là, tại một thời điểm nào đó, nó được giải phóng tự nhiên như một con rắn tự cởi nút cuộn của mình.

Khi con trở nên lão luyện hơn, sự xuất hiện của một ý nghĩ sẽ tạo ra một sự xáo trộn nhỏ nhưng ngay lập tức nó tự biến mất – giống như một bức tranh vẽ trên mặt nước.

Khi con thực hành chỉ như vậy, con đạt được kinh nghiệm chuyển hóa lợi và hại, tại thời điểm đó sự xuất hiện của suy nghĩ không tạo ra bất cứ vấn đề gì. Như vậy, con sẽ tự do khỏi hi vọng và sợ hãi về việc các ý nghĩ có diễn ra hay không – giống như một tên trộm đi vào ngôi nhà không có người ở.

Bằng việc thực hành tiếp tục con sẽ hoàn thiện sự rèn luyện cho tới khi, cuối cùng, các suy nghĩ ý niệm của con và cả nền tảng cùng với lực di chuyển của nó tự tan biến vào Pháp thân không tạo tác.

Đó là sự đạt được nơi ở tự nhiên của tính giác.

Giống như con không thể tìm thấy một viên đá bình thường nào trên hòn đảo bằng vào, cho dù con có tìm kiếm thì những gì xuất hiện và tồn tại sẽ được kinh nghiệm như cõi của Pháp thân.

Đạt được sự ổn định là khi mọi thứ trở nên thanh tịnh hoàn hảo.

Theo cách tương tự, giống như các tư duy khái niệm dần dần rơi xuống dưới sức mạnh của tính giác trong ngày, vào buổi đêm con không cần ứng dụng một số lời dạy nào khác, mà chỉ đơn giản hiểu làm thế nào việc nhận ra giấc mơ và tính sáng tỏ của giai đoạn ngủ nông và ngủ sâu liên hệ với nhau.

Cho tới khi con đạt được sự ổn định, bằng mọi cách hãy tiếp tục với sự tinh tấn không sao nhãng giống như dòng chảy đều đặn của một con sông.

Điều này được dạy bởi Mipham. Mong thiện hạnh tăng trưởng!

Dịch bởi Rangxi Sangbo Rinpoche. Nguồn http://www.dharmamind.net/teachings/EW.html

 

Back To Top